Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Viết thư gửi ngoại

Ngoại có biết không, con vừa viết thư gửi Nhà, nói là không buồn. Nhưng giờ ngồi đây, con không thể ngừng nhớ ngoại, nhớ Nhà ngày xưa.

Căn nhà đón con từ lúc con còn được bồng trên tay từ Hà Nội vào. Ký ức đầu tiên mà con biết nhớ là buổi chiều sập nắng, ông một bên, ngoại một bên nắm tay con ở giữa đi lũn cũn dọc con đường trước nhà lên phía “đường rày” để đón mẹ từ Bắc vào. Con đường trước nhà mình đó, chìm trong bụi và đất, chỉ có đi chính giữa lòng đường mới gồ lên một tí nhựa đường.

Rồi ký ức đầu tiên về cái cầu thang gỗ ở nhà là lúc mẹ con từ ngoài Bắc vào, đem theo rất nhiều thứ cho con, nhưng con nhất quyết không chịu ngủ với mẹ. Con gào khóc đòi lên gác ngủ với “Má”, liếc nhìn thấy Má đứng nép trên cái cầu thang gỗ, con càng gào thảm thiết “ Má ơi cho con ngủ với Má một đêm nữa thôi”. Con nhỏ mà ghê thiệt, làm 2 người lớn cùng khóc. Nhờ vào ký ức đậm đà đó, con đi qua những chông chênh tình cảm gia đình, động viên mình tin vào tình máu mủ họ hàng.

Con nhớ cái hẻm đất bên hông trái Nhà vốn của nhà chú Bốn được cắt ra nhường cho “người cách mạng”. Cái hẻm đất được ngăn cách bởi bức tường đá lửng có thép gai bên trên, con ngồi trên căn gác gỗ Nhà mình nhìn xuống, nhiều phen khoái chí vì bắt được quả tang chị Phượng tuồn nước mắm của nhà mình cho nhà hàng xóm, có lần chị đánh rơi nguyên bát nước mắm vì nghe con hù từ trên cao. Ký ức tuổi thơ đó, con dùng để xoa lòng mình với hình ảnh người chị họ tốt bụng sau những ấm ức trưởng thành.

Cuối cái hẻm đất là cái chái bếp nhỏ xíu vừa 1 người đứng, trên là cái lò, dưới cái chuồng gà. Một năm miền Trung mình mưa chắc phải 6 tháng, là chừng đó thời gian, hết ngoại, đến mẹ con, rồi đến con kiễng chân trong nước mưa đọng thành vũng bên dưới để nấu cơm. Uh nhỉ, lâu lâu rồi mới nhớ ra cái chuồng gà bé xíu đó.

Con nhớ cái nhà tiêu vừa tối um vừa thối hoắc….Mỗi lần ngồi vào đó là con tưởng tượng cái bệ xí bệt bằng vàng, xung quanh 4 bức tường dát kim cương sáng tưng bừng, chính giữa là con - công chúa đội vương miện, nhưng không mặc váy vì còn đang phải ngồi xổm để ị. Trong cái nhà tiêu còn có cả lu nước. Hồi lớn hơn 1 chút, mỗi lần con muốn nịnh nọt ngoại việc gì thì hì hục xách xô nước từ ngoài giếng đổ cho đầy lu.

Trong cái gian tối nhất nhà đó, ngoài cái nhà tiêu bên góc trái, là một dãy các ang, lu làm mắm của ông bà, cùng với một đống thứ linh tinh được gác lên trên mấy thanh gỗ trên cao. Trừ ông ngoại, cả nhà rất bức xúc vì không gian bụi bặm và chật chội chiếm đến 1/5 diện tích căn nhà, nhưng cả nhà đều nem nép sợ ông ngoại, không dám quăng đi cái nào cả. Sau này có đận lợi dụng ông đi họp trên Phường, mẹ phân công con canh chừng ông ngoại từ ngoài đường, để mẹ và mọi người bưng đồ đi quăng, không may là con ham chơi nên ông về giữa chừng mà không biết. Con sợ chạy té khói, bỏ lại cả nhà chịu tội với ông giữa ngổn ngang đống đồng nát.

Nhớ hoài mà không hết một gian, ngoại à.

1 nhận xét:

  1. Chà, bài ni hay ghê. Đầy ắp những kỷ niệm ấu thơ!

    Trả lờiXóa