Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

Hoàng Cầm

Lá Diêu Bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời...
ới Diêu Bông!

Bài này xin được từ nhà bạn Gỗ Mun

Anh đi và em đi



Anh đi về phía không em
Em đi về phía dài thêm bão bùng


Anh đi sắp đến vô cùng
Em đi sắp đến cánh hồng đang rơi


Bảy mươi đứng phía ngoẹn cười
Tám mươi đứng khóc nẻo đời chưa khô


Trăm năm nhào quyện hư vô
Biết đâu em vẫn lửng lơ hát buồn

Ngàn thu yên nghĩ ở chốn vô cùng!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét