Hôm kia nói chuyện với mẹ, mẹ kể mẹ vừa mới gặp lại 1 người bạn qua điện thoại. Mẹ hỏi mình có nhớ lâu rồi mẹ có kể về 1 bác ngày xưa không. Đó, bác đó đó, mình nhớ lâu lâu rồi mẹ có nhắc đến bác một lần. Cũng phải 40 năm rồi mẹ mới gặp lại bác. Bác bảo bác sẽ gửi lại cho mẹ bài thơ đầu tiên bác làm tặng mẹ, không chỉ một bài, cả một "bãi" thơ mà bác giữ riêng đến giờ. Thấy thương mẹ vô cùng.
Không phải bây giờ mình mới ước, từ khi khôn lớn, mình hay nghĩ vầy, nghĩ nếu thực sực có kiếp sau, mình ước được làm bạn của mẹ, được sống cùng thời với mẹ, được thương yêu và bảo vệ mẹ, từ trẻ đến già. Hỏi mẹ giờ bác ấy ở đâu, làm gì. Tự dưng nghĩ giá mình giống mẹ, mình sẽ đến thăm bác ấy, để mình nhìn thấy thêm một chút tuổi trẻ của mẹ, để bác thấy lại mẹ mình của hơn 40 năm về trước. Nhưng mà, mình chẳng giống mẹ mình gì hết, đã vậy, ba của thằng bạn mình có biết mẹ mình từ trước, bảo mình "mày chẳng thừa hưởng được nét gì của mẹ mày cả", ý là bảo mình xấu đấy.
Về nhà hỏi chồng có biết thầy P....không? Chồng bảo có có, thầy là trưởng khoa Hóa, viết sách nhiều lắm. Rồi 2 đứa nhìn nhau không nói gì, nhưng chắc đều đang thắc mắc sao mẹ mình ngày xưa không lấy bác hihi....
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Mẹ ngày xưa lấy bác thì giờ có nửa của Xiêm thôi, lấy đâu ra Nguyên, ra Đăng ;-)
Trả lờiXóaĐó đó, mẹ em cũng nói gần giống Cap đó, lấy đâu ra em giờ ngồi viết linh tinh :)
Trả lờiXóaHihihi. Co' nhu*~ng tinh ba.n tuyet voi vay do. Hay nha. Ba'c -do' con giu duoc nhieu tho cho Me. vay , co nghia la bac -do' van con -do^.c tha^n ???
Trả lờiXóaBây giờ gặp nhau làm bạn vẫn được mà...Muộn còn hơn không...
Trả lờiXóaXiêm, mẹ khi nào qua em ? Khi nào qua tới nhà chị đãi bác món bánh xèo Nẫu nhen
Trả lờiXóa